7 thg 3, 2011

Thôi rồi đã hết trông mong...

Sao đổi ngôi [1]
Tác giả: Tú Nhi [2]

Nhìn mưa nước mắt rơi tuôn
Làm sao ai hiểu nỗi buồn của tôi
Tương tư một thuở rã rời
Lửa nào soi sáng tình tôi yêu nàng
Chim buồn cất tiếng thở than
Gió đưa mây tới mây mang mưa về
Cây xanh lá rủ ủ ê
Người xưa lặng bước bên hè vườn son
Tích xưa giờ đã hao mòn
Tình xưa giờ cũng không còn vẹn xưa
Biển xanh đã cạn bao giờ
Thi nhân muôn thuở dệt thơ ru đời [3]
Hôm nay ngửa mặt lên trời
Xót thương một cánh sao dời đổi ngôi
Sao người không hiểu lòng tôi
Ra đi không để nửa lời cho nhau
Ngoài kia lá rủ cây sầu
Nắng chia lối nhỏ lòng đau đau lòng
Thôi rồi đã hết trông mong
Đàn ơi còn trỗi tiếng buồn buồn thêm


[1] Theo bản do Chế Linh ca [có nhiều bản cùng tên nhưng nội dung khác xa, cũng như trường hợp bài Nhật thực của Giao Linh ca]
[2] Cũng chính là Chế Linh.
[3] Bài này khác gì một bài thơ lục bát thực sự. Nội bài này cũng đáng để ca ngợi Chế Linh rồi. 


Có còn hơn không có còn hơn không...

 Thà như giọt mưa [1]
Tác giả: Phạm Duy [2]

Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không có còn hơn không
Có còn hơn không có còn hơn không

Người từ trăm năm về qua sông rộng
Người từ trăm năm về qua sông rộng
Ta ngoắc mòn tay ta ngoắc mòn tay
Chỉ thấy sông lồng lộng chỉ thấy sông chập chùng

Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không có còn hơn không
Có còn hơn không có còn hơn không

Người từ trăm năm về khơi tình động
Người từ trăm năm về khơi tình động
Ta chạy vòng vòng ta chạy mòn chân
Nào có hay đời cạn nào có hay cạn đời

Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không có còn hơn không
Có còn hơn không có còn hơn không

Người từ trăm năm về như dao nhọn
Người từ trăm năm về như dao nhọn
Dao vết ngọt đâm ta chết trầm ngâm
Dòng máu chưa kịp tràn dòng máu chưa chảy đầm

Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không có còn hơn không
Có còn hơn không có còn hơn không

Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm 
Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm 
Ta chạy mù đời ta chạy tàn hơi 
Quỵ té trên đường rồi sợi tóc vương chân người

Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa khô trên tượng đá
Thà như mưa gió đến ôm tượng đá
Có còn hơn không có còn hơn không
Có còn hơn không có còn hơn không

Người từ trăm năm về ngang trường Luật 
Người từ trăm năm về ngang trường Luật
Ta hỏng tú tài ta hụt tình yêu
Thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi


Đau lòng ta muốn khóc đau lòng ta muốn khóc

Thà là giọt mưa vỡ trên mặt em
Thà là giọt mưa khô trên mặt DUYÊN
Để ta nghe thoáng tiếng mưa vội đến
Những giọt run run [3] ướt ngọn lông măng
Những giọt run run ướt ngọn lông măng 
Khiến người trăm năm đau khổ ăn năn
Khiến người tên DUYÊN đau khổ muôn niên [4]


[1] Theo bản do Duy Quang ca.
[2] Phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên [tựa là Thà là giọt mưa? link]
[3] Vũ Khanh: sương run [“sương” đâu đây?]
[4] Mấy bữa trước nói chuyện với đứa cháu, tôi có nhắc bài này; rồi bữa sau khi ngồi uống cà phê với hai người bạn học [Công, Hải], thì cũng lại nhắc bài này; rồi hôm qua, một người bạn khác [Hữu Dũng] lại ca thầm bài này: sự đâu tình cờ vậy!

Cơn gió chiều nay vô tình mang nỗi buồn cho kỷ niệm thêm nghẹn ngào...

Đôi mắt người xưa [1]
Tác giả: Ngân Giang

Chuyện tình của tôi tan vỡ từ lâu rồi tưởng không bao giờ còn nhớ [2]
Nhưng bỗng một hôm trên đường ra phố thị tôi gặp người yêu ngày nào
Đôi mắt ưu tư thật buồn nàng nhìn tôi rồi quay mặt bước đi như không hề quen biết
Cũng đôi mắt này năm xưa lạc vào hồn tôi trong những đêm không ngủ chong đèn nhìn khói thuốc bay. 

Em dĩ vãng đôi mình được dệt thành bao kỷ niệm từ khi mới quen nhau
Ôi đôi mắt người xưa bao lần khóc ướt vai tôi trong những đêm nghẹn ngào
Rồi ngày tháng êm trôi cuộc đời chia hai lối bỗng một hôm có thiệp hồng báo tin vui tin em lấy chồng khi về bên ấy em có nhớ người xưa không

Người tình của tôi xa cách rồi bao ngày tưởng không bao giờ gặp nữa
Cơn gió chiều nay vô tình mang nỗi buồn cho kỷ niệm thêm nghẹn ngào
Thôi trách nhau chi chuyện tình dù dở dang đã tan thành khói sương như quên vào quên lãng
Đôi mắt người xưa xin đừng buồn vì tôi cho trái tim tôi ngủ quên chuyện tình xưa lỡ làng.


[1] Theo bản do Tuấn Vũ ca.
[2] Bài này nằm trong băng Đôi mắt người xưa của Giao Linh và Tuấn Vũ, phát hành vào 20 năm trước. Băng này có lẽ là băng đầu tiên của Tuấn Vũ, đúng là một giọng ca vàng! Ngày ra trường các bạn trong lớp tôi [Mạc Đĩnh Chi – 1990] có hát bài này, đến nay tôi vẫn còn nhớ không khí. Sáng nay [7/3/2011], mở lại nghe bài này. Buổi trưa, sau khi đi thăm chú An Chi, ghé nhà sách Fahasa Tân Định, thật tình cờ lại nghe, nhưng do một giọng ca lạ hoắc nào đó ca. Bài này, giọng Tuấn Vũ trong băng trên là hay nhất, từ chất giọng cho đến nhạc nền [băng khác cũng không bằng]. Duy Khánh giọng tuy khá già nhưng vẫn hay, còn Chế Linh thì hình như … lạc giọng.