18 thg 6, 2011

Hỡi người người ơi có nhớ chăng ngày xưa ấy...



Ngày xưa còn đi học [1]
Tác giả: Anh Huy

Ngày xưa còn bé bỏng cắp sách đến trường học tung tăng vui đùa bên gốc đa
Ngày xưa còn thơ dại cắp sách đến trường học vô tư khi nhìn chiếc lá rơi
Bao nhiêu xuân qua trên đời mang theo mây trôi xa vời hỡi người người ơi có nhớ chăng ngày xưa ấy tôi còn [2] nuối tiếc trong tim đời đời.

Ngày xưa nhiều mơ mộng e ấp đến trường học bâng khuâng trông chờ chim hót ca
Ngày xưa lòng rất đẹp phơi phới đến trường học hân hoan tươi cười dưới nắng mai
Bao nhiêu thu qua trên đời mang theo mây trôi xa vời hỡi người người ơi có nhớ chăng ngày xưa ấy tôi còn [3] nuối tiếc trong tim đời đời.

Ngày nay còn những gì khi bước đến trường học rưng rưng lệ trào theo khóe mi
Ngày nay còn kỉ niệm khi nhớ [4] đến trường học lâng lâng mơ về bóng dáng xưa
Bao nhiêu đông qua trên đời mang theo mây trôi xa vời hỡi người người ơi có nhớ chăng ngày xưa ấy vẫn còn chất chứa trong tim đời đời.



[1] Theo bản do Như Mai ca.
[2] Thanh Lan: giờ
[3] Thanh Lan: giờ
[4] Thanh Lan: ghé

Muôn sắc hoa hồng mỹ miều cũng thua màu phượng buồn thật nhiều...

Cánh thư mùa hạ [1]
Tác giả: Phượng Vũ

Hỏi rằng mùa hạ năm nay phương ấy [2] có còn nhiều mây bay hoa nắng lung linh phượng rơi ngủ mơ trên vai em ngọc ngà
Kể từ ngày chia tay đôi nơi bạn bè còn mấy đứa nhắc tới em gái yêu ơi [3] có còn nhặt hoa hay đã giã từ cuộc chơi

Nơi xa xôi đóng quân trên vùng sỏi đá suốt năm bốn mùa [4] là lửa hạ mong một ngày trời nở đầy hoa. 
Về trường xưa ngắm lại màu phượng thân yêu muôn sắc hoa dù [5] mỹ miều cũng thua màu phượng buồn thật nhiều

Mấy mùa lửa hạ trôi qua thân lính xa nhà [6] còn bôn ba nhưng nhớ thiết tha phượng rơi ngủ mơ trên vai em ngọc ngà
Vài lời gởi cho cô em thôi kỷ niệm ngày trước có nhớ tới xin gởi cho tôi cánh phượng màu môi cho tôi sống [7] lại ngày vui.



[1] Theo bản do Duy Khánh ca link1.
[2] Duy Khánh ca bản mới: quê cũ
[3] Bản mới: năm xưa
[4] Bản mới: nơi xa xôi hắt hiu nghe lòng lạnh giá dẫu cho giữa mùa
[5] Bản mới: hồng [chắc bản gốc viết "muôn sắc hoa, dù mỹ miều.."]
[6] Bản mới: kiếp sống xa nhà
[7] Bản mới: nhớ

Và người thương về với người thương...

Đường tàu mùa xuân [1]
Tác giả: Phạm Minh Tuấn

Năm xưa anh phá núi em mở đường trên đỉnh Trường Sơn đồi núi trập trùng [2] 
Năm nay cũng những bàn tay lấp hố bom xây cuộc sống
Tự hào nào bao cô gái tự hào nào những chàng trai tuổi thanh niên như Phù Đổng cháu con của Bác Hồ đi mở đường tàu Thống Nhất quê hương

Bạn ơi đã bao ngày bao đêm gian nan tay cuốc nhịp nhàng để tàu ta xuôi Nam ngược Bắc
và người thương về với người thương
Bạn ơi tất cả vì tương lai mai sau quê mẹ đẹp giàu đường tàu ta thắm bao tình nghĩa tàu Việt Nam ôm chặt đất anh hùng
Việt Nam ôi đường tàu Việt Nam đường thống nhất mang sức trẻ mùa xuân.




[1] Theo bản do Kiều Hưng ca.
[2] Ngày nhỏ có một ngày mơ màng trong hoặc sau giấc ngủ trưa tôi nghe một khúc bài hát này, trong óc lại tự nhiên hiện lên hình ảnh ngọn núi có khói sương gì đó, cảm giác thần tiên,  ấn tượng cho đến giờ.  

Cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi...


Người đi xây hồ Kẻ Gỗ [1]
Tác giả: Nguyễn Văn Tý

Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn mà đời không ngại đào mấy con kênh đắp hồ xây đập ta nuôi dòng nước ngọt để đàn mương nhỏ tắm mát quanh năm ruộng đồng ta thỏa mơ ước bao ngàn năm.

Kẻ Gỗ là đây bao năm đợi tháng chờ này vùng đá bạc đồi núi lô nhô những dòng suối nhỏ theo sông về với biển bỏ đồi hoang lại trong nắng trong mưa để người nên khổ như đất kia cằn khô.

Ờ hơ...Tay anh phá đá tay em đào sỏi
Ngồi trong xe ủi anh nhớ những ngày hè
Chân lội qua khe em nhớ mùa đông giá
Ta nghe trong đó bao nhiêu là chuyện lạ
Ngày ta đi học em nói thích nghề gì
Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ thấy mùa phượng vĩ ta ngỡ gặp mùa thi cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi.

Ơ hơ...Ta đi những bước thênh thang đồng rộng
Làng ta di động thêm có đất mình cày
Cho điện giăng dây đưa máy về thôn xóm
Ta đi trong nắng trong mưa đời bận rộn
Bài thơ ta đọc em có thấy điều gì
Như da em nâu tươi màu suy nghĩ giống mùa phượng vĩ xao xuyến mộng ngày thi giống ngày phượng nở hai đứa mình cùng đi.

Nghệ Tĩnh mình ơi sông Lam rọi núi Hồng bạn về theo bạn đào núi ngăn sông đất trời như vẫn vang vang lời trống giục mặt hồ lay động nên sóng mênh mông từng đàn cá lội cây lúa thêm nặng bông.

Ờ hơ...Tay anh phá đá tay em đào sỏi
Ngồi trong xe ủi anh nhớ những ngày hè
Chân lội qua khe em nhớ mùa đông giá.
Ta nghe trong đó bao nhiêu là chuyện lạ
Ngày ta đi học em nói thích nghề gì (nghề dược nớ)
Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ thấy mùa phượng vĩ ta ngỡ gặp mùa thi cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi.

Ơ hớ hơ hờ… cuộc đời vẫy gọi ta nhớ bao lần đi lần đi.


[1] Theo bản do Kiều Hưng và Thu Hiền ca.