28 thg 11, 2010

Xin chờ tôi nhé người mến yêu...


Nhật thực [1]
Tác giả: Viễn Chinh [2]

Cho tôi một lần thôi được thăm viếng mộ em
Từ khi quen biết đến khi em giã cõi đời chúng mình không một lần vui
Chuyện tình hai đứa ươm bao là sầu và bao chua xót.
 
Hay tin lần đầu tiên ngày em đã thành dâu
Trời chưa tắt nắng khổ đau chưa lắng cuối hồn đã được tin người yêu mất
Nhật thực che phủ tương lai cuộc đời cả trời âm u.

Ngưu Lang cùng Chức Nữ còn mong thấy mặt nhau
Mình mang nặng khối sầu đến thuở nào đây mới biết tin nhau
Xin chờ tôi nhé người mến yêu đến kiếp sau.
 
Cho tôi một lần thôi được thăm viếng mộ em
Chồng em hay biết chắc không nỡ xua đuổi người đã thiệt thua từ dạo đó
Nhật thực che phủ tương lai cuộc đời ai thắng ai đây


[1] Theo bản do Giao Linh ca [bài này nằm trong album “Đôi mắt người xưa” của Giao Linh và Tuấn Vũ, một đôi song ca cực kỳ hấp dẫn. Tuấn Vũ nổi tiếng từ album này: giọng vàng!]
[2] Tác giả hơi lạ, lấy theo mạng, không chắc.


Nhạc sầu riêng

"Sầu riêng" nếu quen mùi thì sẽ (mới) ... ghiền!
- "Sầu riêng" chứ không phải vui chung.

Tâm tư thương hoài ngàn năm...


Thương hoài ngàn năm [1]
Tác giả: Phạm Mạnh Cương

Ngàn năm thương hoài một bóng người thôi
Tình đã khơi rồi mộng khó nhạt phai
Trăng khuyết rồi có khi đầy
Ngăn cách rồi cũng sum vầy
Mây bay bay hoài ngàn năm

Lòng như con thuyền đổ bến tình yêu
Ngại gió mưa nhiều thuyền vẫn còn neo
Ai đó dù có hững hờ
Ai đó dù đã âm thầm
Ra đi ôm trọn niềm thương [2]

Thương hoài ôi ngàn năm còn đó
Đá mòn mà tình có mòn đâu
Tình đầu là tình cuối người ơi
Suốt đời mình nguyện câu lứa đôi

Thời gian âm thầm như nước về khơi
Lòng trót yêu rồi tình khó đổi thay
Hoa thắm [3] rồi có khi tàn
Tình ấy chỉ đến một lần
Tâm tư thương hoài ngàn năm



[1] Theo bản do Hương Lan ca [lần đầu tiên nghe là bản do Hương Lan ca, do người lớn nói cho biết chứ lúc đó chưa biết phân biệt giọng] 
[2] Phương Lam, Chế Linh: ra đi mang nợ trùng dương [không hợp lý, có hơi hướng “hải ngoại”]
[3] Phương Lam: hoa trắng [không hợp lý]

Người ơi tôi vẫn thương yêu người suốt đời...


Tình vỗ cánh bay [1]
Tác giả: Anh Sơn

Người yêu bỏ đi rồi [2] còn gì [3] mà nhớ mong tình yêu vỗ cánh bay bay xa thật xa.
Còn đâu một bóng người [4] ngày nào hẹn lứa đôi [5] giờ đây đã cách xa xa vạn nẻo đời.

Xưa ta ước mơ nhiều [6] rồi cay đắng muôn chiều đường trần chỉ có tôi [7] hàng cây buồn thương nhớ nhớ ngày còn chung đôi [8].

Giờ đây đã hết rồi [9] mà lòng còn [10] vấn vương người ơi tôi vẫn thương yêu người suốt đời.


[1] Theo bản do Chế Linh ca [đúng “thương hiệu”!]
[2] Thái Châu: xa tôi rồi
[3] Thái Châu: còn chi
[4] Thái Châu: bóng hình
[5] Thái Châu: ngày xưa hẹn ước mơ
[6] Thái Châu: yêu thương lắm cho nhiều
[7] Thái Châu: không bóng em
[8] Thái Châu: nhớ ngày xưa chung đôi
[9] Thái Châu: thôi hết rồi
[10] Thái Châu: mà sao lòng

25 thg 11, 2010

Ai nhớ chăng những gì không nói nên bằng lời...


Ai nhớ chăng ai [1]
Nhạc sĩ: Hoàng Thi Thơ

Anh nhớ chăng anh anh nhớ chăng những chiều có người em gái qua bên thềm tiếng hò xao xuyến trăng đầu ghềnh nhạc rừng nghe buồn mông mênh và ngàn tia lửa ấm chơi vơi dưới trăng êm đềm.
Ai nhớ chăng ai ai nhớ chăng những ngày những ngày rau cháo với dưa cà quê nghèo vui sống trong mặn mà [2] đời vang lên ngàn câu ca mà tình thấy càng bao la ngàn [3] lòng như chan hòa.
Ai nhớ chăng ai ai nhớ chăng những chiều những chiều gặp gỡ nhau trên cầu nước trời xanh ngắt in một màu [4] lặng nhìn nhau hồi lâu lâu rồi [5] tình ta càng ăn sâu sâu mối duyên ban đầu.
Ai nhớ chăng ai ai nhớ chăng hôm nào hôm nào mưa rớt trên sông dài trên dòng em tiễn anh một chiều [6] chiều chia ly còn chưa phai trời buồn khóc giùm duyên ai giọt lệ tuôn ngắn [7] dài.

Nhớ vô vàn nhớ muôn ngàn ngàn đời tôi còn nhớ ngàn đời tôi nào quên quên quên [8] sao bao nhiêu phút xa xưa êm đềm.
Nhớ vô vàn nhớ muôn ngàn ngàn đời tôi còn nhớ ngàn đời tôi nào quên bao nhiêu con người dừng chân trên bến tâm hồn [9].

Ai nhớ chăng ai ai nhớ chăng khói chiều khói chiều vương vấn mái tranh nghèo có bầy [10] em bé reo ngoài vườn mẹ già tóc bạc như sương nợ đời uốn còng đôi vai xương đớn đau trăm đường [11].
Ai nhớ chăng ai ai nhớ chăng những gì những gì tha thiết nhất trong [12] đời những gì không nói nên bằng lời mà tim ta [13] thì chơi vơi mà [14] hồn ta tìm nơi nơi mà [15] lòng ta nhớ đời.

Ai nhớ chăng ai ai nhớ chăng ai nhớ chăng ai…[16]



[1] Theo bản do Duy Khánh ca trước 1975
[2] Duy Quang: thấy nghèo được sống trong mặn mà [nghĩa là gì?]
[3] Duy Quang: và
[4] Duy Quang: nước trời vẫn thắm xanh một màu
[5] Duy Quang: và
[6] Duy Quang: thấy lòng em tiễn anh một chiều [là sao?]
[7] Duy Khánh sau 1975: vắn [từ cũ: ngắn]
[8] Duy Quang: sao quên
[9] Duy Quang: dừng trên bến tâm hồn
[10] Duy Quang: người [“người em bé” là người gì?]
[11] Duy Quang: đang đớn đau trong mưa [dấu huyền!]
[12] Duy Quang: trên [trong đời ta đó!]
[13] Duy Quang: con tim [hồn ta, lòng ta]
[14] Duy Quang: và
[15] Duy Quang: và [cái gì cũng “và”; chữ “mà” trong tiếng Việt hay lắm, chẳng hạn như trong… câu trên!]
[16] Bài hát này nằm trong album “Duy Quang – Quê mẹ 2” lừng danh một thuở [lời giới thiệu: “tiếng hát vang vọng ngút ngàn của Duy Quang…”]; nhiều bạn học của tôi [Công, Hải, Sơn…] rất thích nghe và có ấn tượng với Duy Quang từ album đó; nhưng bài này Duy Quang ca sai nhiều quá, nếu thực sự nghe kỹ lời ca thì sẽ thấy… mất hứng.