22 thg 12, 2010

Mình đã già hơn xưa...

Hai năm tình lận đận [1]
Tác giả: Phạm Duy [2]

Hai năm tình lận đận hai đứa cùng xanh xao hai năm trời mùa lạnh cùng thở dài như nhau
Hai năm tình lận đận hai đứa cùng hư hao hai năm tình lận đận hai đứa đành xa nhau.

Em xưa còn thắt bím nuôi dưỡng thêm ngây thơ anh xưa còn luýnh quýnh giữa sân trường trao thư
Em thường hay mắt liếc anh thường ngóng cổ cao ngoài đường em bước chậm quán chiều anh nôn nao.

Hai năm tình lận đận hai đứa cùng xanh xao hai năm trời mùa lạnh cùng thở dài như nhau
Hai năm tình lận đận hai đứa cùng hư hao hai năm tình lận đận hai đứa đành xa nhau.

Em bây giờ có lẽ toan tính chuyện lọc lừa anh bây giờ có lẽ xin làm người tình thua chuông nhà thờ đổ mệt tượng Chúa gầy hơn xưa Chúa bây giờ có lẽ xuống trần gian trong mưa.

Anh bây giờ có lẽ thiết tha hơn tín đồ xin làm cây thánh giá trên nóc cao nhà thờ cô đơn nhìn bụi bặm xanh xác rêu phủ mờ trước ngày lên ngôi Chúa ai chắc không dại khờ.

Hai năm tình lận đận hai đứa già hơn xưa hai năm tình lận đận mình đã già hơn xưa.


[1] Theo bản do Vũ Khanh ca.
[2] Phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên [xem thêm link1link2]

Bao kỷ niệm chôn kín...


Chuyện tình buồn [1]

Tác giả: Phạm Duy [2]

Năm năm rồi không gặp từ khi em lấy chồng anh dặm trường mê mải đời chia như những [3] nhánh sông
Phong thư tình ngây dại và môi vai rất mềm những hẹn hò cuống quýt trên lối xưa thiên đàng [4].

Ngày nhà em pháo nổ anh cuộn mình trong chăn như con sâu làm tổ trong trái vải cô đơn
Ngày nhà em pháo nổ tâm hồn anh nhuốm máu ôi nhát chém hư vô ôi nhát chém hư vô.

Năm năm rồi đi biệt đường xưa chưa lối về trong đìu hiu gió cuốn nằm chơ vơ gác chuông
Năm năm rồi cách biệt cỏ hoang sân giáo đường Chúa buồn trên thánh giá mắt nhạt nhòa mưa qua.

Ngồi bâng khuâng nhớ biển bên [5] bãi đời quạnh hiu anh mang lòng [6] thủy thủ cùng năm tháng phiêu du
Anh một đời rong ruổi em tay bế tay bồng chiều hắt hiu xóm đạo hồi chuông giáo đường vang.

Năm năm rồi không gặp từ khi em lấy chồng bao kỷ niệm chôn kín dường như đã lãng quên
Năm năm rồi trở lại một màu tang ngút trời thương người em năm cũ thương góa phụ bên song [7].



[1] Theo bản do Thái Thanh ca.
[2] Phổ thơ Phạm Văn Bình [xem thêm link1]
[3] Chế Linh: không có chữ “những”
[4] Chế Linh: đường [cũng vậy]
[5] Chế Linh: trên
[6] Chế Linh: hồn
[7] Tức “song cửa”

Giờ không em sỏi đá u buồn...

Thành phố buồn [1]
Tác giả: Lam Phương

Thành phố nào nhớ không em nơi chúng mình tìm phút êm đềm thành phố nào vừa đi đã mỏi đường quanh co quyện gốc thông già chiều đan tay nghe nắng chan hòa nắng hôn nhẹ làm hồng môi em mắt em buồn trong sương chiều anh thấy đẹp hơn.

Một sáng nào nhớ không em ngày Chúa nhật ngày của riêng mình thành phố buồn nằm nghe khói tỏa người lưa thưa chìm dưới sương mù quỳ bên em trong góc giáo đường tiếng kinh cầu đẹp mộng yêu đương Chúa thương tình sẽ cho mình mãi mãi gần nhau.

Rồi từ đó vì cách xa duyên tình thêm nhạt nhòa
Rồi từ đó chốn phong ba em làm dâu nhà người
Âm thầm anh tiếc thương đời đau buồn em khóc chia phôi anh về gom góp kỷ niệm tìm vui.

Thành phố buồn lắm tơ vương cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn và con đường ngày xưa lá đổ giờ không em sỏi đá u buồn giờ không em hoang vắng phố phường tiếng chuông chiều chậm chậm thê lương tiễn đưa người quên núi đồi quên cả tình yêu.


[1] Theo bản do Chế Linh ca [bản trong album “Thói đời” là xuất sắc]

21 thg 12, 2010

Thương em nói sao cho vừa...

Người em xóm đạo [1]
Tác giả: Bằng Giang

Ngày xưa tôi có người yêu rất đẹp ở xóm đạo những [2] buổi tan trường thường hay tìm nhau [3] xây [4] mơ ước ngày sau nhặt cành hoa trắng thiết tha tôi cài lên trên áo lụa xanh [5] màu tím say sưa trao nhau kỷ niệm phút giây ban đầu tình ta sẽ dài lâu như hoa trắng không phai màu.

Một hôm tôi đến tìm em để từ giã lên đường gửi lại phố phường chuyện đôi mình thương mai xa cách ngàn phương cuộc đời sương gió chiến chinh [6] nơi miền xa qua những vùng xa lạ quá quê hương bao la những chiều đóng quân ven rừng gặp hoa trắng ngày xưa thương em nói sao cho vừa [7].

Nhưng có ai đâu ngờ một chiều mưa lộng gió người em đã ra đi [8] không nói lời biệt ly trường xưa giờ vắng bóng xóm đạo hết chờ mong
Ôi xót thương vô bờ giặc về gieo sầu nhớ mang theo xác em thơ [9] bao ước hẹn ngày xưa chuyện vui buồn hai đứa giờ còn riêng mình tôi.

Về đây hoa lá cỏ cây cũng buồn theo tháng ngày trở lại xóm đạo còn đâu người yêu ôi hoang vắng đìu hiu nhặt cành hoa trắng xót xa tôi cài lên trên nấm mộ xanh cỏ lá em ơi em ơi nhớ hoài nhớ nhau [10] muôn đời vì chinh chiến [11] ngược xuôi nên em cách xa tôi rồi.


[1] Theo bản cho Duy Khánh ca.
[2] Chế Linh: không có “những” [toàn bài đổi nhiều quá!]
[3] Chế Linh: hẹn nhau
[4] Chế Linh: hay
[5] Chế Linh: xưa
[6] Chế Linh: sương gió gió sương
[7] Chế Linh: những chiều nhớ em vô vàn chuyện hoa trắng ngày xưa
[8] Chế Linh: nhưng em thoát xa rồi
[9] Chế Linh: lời yêu chưa kịp nói nhưng em đã ra đi
[10] Chế Linh: em
[11] Chế Linh: sương gió

Mộng đẹp kia vỡ tan...

Bóng nhỏ giáo đường [1]
Tác giả: Phượng Linh

Có ai về miền quê lửa khói cho tôi nhắn vài câu cách xa lâu rồi không biết em còn giận hờn anh nữa thôi 
Chuyện ngày xưa hai đứa thương nhau trong đêm nhiều sao sáng dưới lầu chuông anh khắc tên nhau chung trong lời khấn xin chan chứa niềm tin.

Có ai ngờ tình yêu ngày đó gieo ngang trái sầu lo lửa binh lan tràn hai đứa đôi đàng mộng đẹp kia vỡ tan
Từng hồi chuông tha thiết bi ai vang trong mùa quan tái tiếng cầu kinh khe khẽ thôi vang khi quân giặc giẫm tan ngôi Thánh lầu chuông

Nhớ mãi ngày ấy quân cướp xô bừa hạ gác chuông nước mắt em tuôn xót xa quỳ trên đống tro tàn
Nhớ mãi ngày ấy anh góp tre dựng lại gác chuông với trí ngây thơ vững tin tầm vông giữ nhà thờ kỷ niệm của chúng ta.

Mấy năm rồi buồn vui ngày đó theo anh giữa trời sương dẫu xa phương trời nhưng sống muôn đời chuyện lầu chuông thuở xưa
Và từng đêm anh chắp hai tay xin cho tình yêu đó thấm nhuần trong tay Chúa ban ơn anh xây lại gác chuông trên kỷ niệm xưa.


[1] Theo bản do Giao Linh ca