22 thg 12, 2010

Cuộc đời là hạnh phúc...

Vì tôi là linh mục [1] 
Tác giả: Nguyễn Đức Quang [2]

Vì tôi là linh mục không mặc chiếc áo dòng nên suốt đời hiu quạnh nên suốt đời lang thang
Vì tôi là linh mục có được một tín đồ nhưng không là thánh thần nên tín đồ đi hoang
Vì tôi là linh mục giảng lời tình nhân gian nên không còn tiếng khóc nên không còn tiếng trách nên không biết kêu than nên tôi rất bơ vơ nên tôi rất dại khờ

Vì tôi là linh mục không mặc chiếc áo dòng nên suốt đời hiu quạnh nên suốt đời lang thang
Vì tôi là linh mục có được một tín đồ nhưng không là thánh thần nên tín đồ đi hoang
Vì tôi là linh mục cuộc [3] đời là hạnh phúc nên tin lời thiếu nữ như tin vào nước Chúa câu kinh sớm chưa yêu câu kinh tối chưa mê vẫn mất mát ê chề.

Mất vì tin tín đồ là người tình có ngờ đâu người tình là ác quỷ ác quỷ đầy quyền năng giam tôi trong tín đồ tín đồ là người tình người tình bỏ tôi đi thiêu hủy lòng tin si người tình bỏ tôi đi thiêu hủy lời kinh xưa người tình bỏ tôi đi giáo đường buồn lê thê lời chia xa.

Vì tôi là linh mục chưa rửa tội bao giờ nên âm thầm qua đời tội ác còn trong tôi
Vì tôi là linh mục vì tôi là linh mục người ơi một linh mục rất dại khờ.


[1] Theo bản do Tuấn Anh ca
[2] Phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên
[3] Khánh Ly: tưởng [có lý hơn]

Nhớ hoài người tôi đã thương...

Tà áo đêm Noel [1]
Tác giả: Tuấn Lê

Tiền đồn biên giới heo hút trong màn tối vài đóm hỏa châu le lói soi cuối trời trầm trầm chuông ngân đâu đây nghe buồn tênh ánh sao hiền lấp lánh báo tin lành Chúa sinh.

Kỷ niệm năm ấy trong phút giây chợt đến tà áo màu xanh tha thướt đi lễ đêm nàng quì bên me [2] đôi mắt nhung huyền xinh chấp tay nguyện Kinh Thánh thầm mơ tôi ước se mộng lành.

Tôi đã được yêu e mình còn xa cách lối đạo đời ngăn đôi đứa đôi nơi nhưng mà tôi tin có Chúa Trời.
Tôi đi đi vì chiến cuộc quê hương áo học sinh nhuốm bụi đường nhớ hoài người tôi đã thương.

Từ miền khu chiến trông ánh sao mà nhớ tà áo màu xanh năm ấy em vẫn chờ một mùa Noel hai đứa nghe niềm vui hát chung một ca khúc "Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời".


[1] Theo bản do Duy Khánh ca.
[2] Tức “mẹ”

Xin đem nguồn vui tới...

Lá thư trần thế [1]
Tác giả: Hoài Linh

Lạy chúa con là lính trận ngoài biên vì xa thành phố xa quá nên quên đêm nay ngôi Hai trời xuống ánh sao lung linh muôn màu con tưởng hỏa châu soi tuyến đầu.

Lạy chúa con là thiếu phụ miền quê chồng con vì nước nên đã ra đi hai ba năm chưa thỏa chí hết thu qua xuân sang hè con đợi tàn đông mới tin về.

Đạn xé không trung đêm đừng đêm vẫn nghe từng lớp trai đi cho ngày mai vẫn đi
Đêm nay người xuống đời xin đem nguồn vui tới những đôi môi cằn cỗi lâu không cười [2].

Lạy chúa con còn lứa tuổi học sinh vì cha là lính con thiết tha xin an vui cho người đầu tuyến trẻ thơ yên tâm sách đèn để mẹ hiền con hết ưu phiền.



[1] Theo bản do Duy Khánh, Thanh Tuyền và Bạch Quyên ca.
[2] Ngọc Minh: những đôi môi lạnh đã lâu không cười

Về đây chi hỡi người...

Tha La xóm đạo [1]
Tác giả: Dzũng Chinh [2]

Đây suối rừng xanh đồn quanh đầy mây trắng nghìn hoa với cây lành còn gì viễn khách về đây chi hỡi người đất Việt giặc tràn lan biết Tha La hận căm nhẹ bước gặp cụ già ngạo nghễ đang ngóng gió em chẳng biết gì ư cười run run râu trắng đã từ bao năm qua khói loạn phủ mịt mù.

Khách về chi đây nghe tiếng hát khách hận do đây buồn tiếng hờn ai oán cời ra áo một chiều thu lửa dậy
Nghe não nùng chưa Tha La buồn tiên kiếp Tha La giận mùa thu ôi khi hết giặc xong hãy về thăm Tha La có trái ngọt cây lành.

Cây lá ngẩn ngơ nằm trên nghìn hoa máu làm hoen cả ven rừng lòng người viễn khách bỗng dưng tê tái lạnh với rừng già mong manh đám mây tang phủ quanh trời tối về bàng hoàng lạnh dài đôi khúc hát vang giữa chiến trường xa giặc đang gieo tan tóc từng đoàn trai ra đi đã thề chẳng về nhà.




[1] Theo bản do Phương Dung ca.
[2] Phổ thơ Vũ Anh Khanh [xem thêm link1link2link3]

Lòng ngây ngất và buồn xưa lây lất...

Hận Tha La [1]
Tác giả: Sơn Thảo [2]

Ðây Tha La đây xóm đạo tiêu điều cây đồn quanh hận thù dâng ai oán đây mênh mông Tha La buồn quạnh quẽ kìa rừng cây trái ngọt khách một dạo về thăm xóm lòng ngây ngất và buồn xưa lây lất miệng hoa máu rưng sầu.

Ðây Tha La đây xóm đạo hoang tàn mây trời vây quanh màu tang khói lửa bao năm qua Tha La còn chờ đó đoàn người đi giết thù đã hẹn thề từ dạo ấy lòng viễn khách bồi hồi như thương tiếc mùa thu nắng hanh vàng.

Tha La ơi xóm đạo ơi còn đâu nữa chiếc áo ngày xưa đành khép kín khoác vào bộ chinh y lòng hờn căm một chiều xưa lửa dậy nghe não nùng chưa Tha La sầu quốc biến xóm đạo chất hận thù.

Ðây Tha La đây xóm đạo yên lành đây còn đây một rừng xanh suối mát Tha La ơi khi nao giặc tan hết ngày vui xưa trở lại khách sẽ hẹn về thăm xóm buồn lây lất và buồn xưa chất ngất hận kia đến bao giờ.


[1] Theo bản do Thanh Tuyền ca.
[2] Phổ thơ Vũ Anh Khanh [xem thêm link1]